Chương 93: Thu hoạch (1)

[Dịch] Ta Đã Thành Siêu Nhân Rồi, Linh Khí Mới Bắt Đầu Khôi Phục?

Thiết Chưởng Thảo Thượng Phi

5.998 chữ

05-08-2026

"Không thể nào... Tuyệt đối không thể nào..."

Tôn Miểu dường như đã hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ.

Hắn ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Trần Lạc trước mặt.

Đôi môi tuy hé mở nhưng lại run rẩy không ngừng, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu nói.

"......"

Phía sau chiếc mặt nạ trắng tinh, đôi mày nhíu chặt.

Trần Lạc nhìn Tôn Miểu trông ngây dại, trong lòng dấy lên một nỗi chán ghét.

Đám rác rưởi này, kẻ nào cũng chung một giuộc.

Chẳng qua chỉ có chút bản lĩnh cỏn con không đáng nhắc tới, vậy mà đã dám tự xưng là cường giả, hoành hành ngang ngược.

Trớ trêu thay, từng kẻ một khi đối mặt với hắn, lại tỏ ra đớn hèn chẳng khác nào sâu bọ.

Thật khiến người ta buồn nôn.

Bốp.

Trong lòng dấy lên một tia bực dọc.

Không muốn lãng phí thêm thời gian, Trần Lạc nhẹ nhàng vươn tay tóm lấy đỉnh đầu Tôn Miểu.

Sau đó, từ từ nhấc bổng hắn lên.

Bàn tay hắn không quá to, ít nhất là không đủ để bao trọn cả đỉnh đầu Tôn Miểu.

Thế nhưng, khi năm ngón tay của Trần Lạc hơi siết lại.

Hộp sọ vốn cứng rắn, lúc này lại trở nên mềm nhũn và mỏng manh như đậu hũ.

Tiếng xương nứt vỡ giòn giã liên tiếp vang lên từ trong đầu Tôn Miểu.

Khát vọng sống mãnh liệt nhanh chóng trào dâng từ đáy lòng, tạm thời xua tan đi sự ngỡ ngàng cùng kinh hãi trong tâm trí hắn.

【Lật đổ nhận thức: 100%】

Hửm?

Trong mắt Trần Lạc lóe lên một tia kinh ngạc.

Thông báo lật đổ nhận thức lóe lên trước mắt hắn không chỉ đến từ Mã Khuê, mà còn đến từ chính Tôn Miểu.

Mô bản 【thần thương thủ】 vốn đang trong thời gian đếm ngược, khi lật đổ nhận thức đạt tới 100%, vậy mà trực tiếp hóa thành luồng khí trắng chui tọt vào trong vòng tròn.

Trần Lạc vốn còn chưa chắc chắn, nếu trực tiếp giết chết Tôn Miểu, liệu mô bản có thể giống như từ điều, bị hắn trực tiếp tước đoạt hay không.

Bây giờ xem ra, dường như chỉ cần khiến kẻ nắm giữ mô bản bị lật đổ nhận thức một trăm phần trăm, là có thể trực tiếp hấp thụ mô bản.

Thế này thì tiện thật...

"Đợi... Đợi đã!"

Giữa lúc Trần Lạc đang suy ngẫm, hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc.

Người lên tiếng không chỉ có Tôn Miểu.

Mà còn có cả Mã Khuê, kẻ cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, vội vã cất lời.

"Trên người hắn có lẽ chứa không ít tình báo."

Bịch.

Mã Khuê không tiến lại gần, mà theo bản năng giữ khoảng cách an toàn. Hắn giơ hai tay lên, cố gắng nhỏ giọng khuyên ngăn.

Khác hẳn với một phút trước, khi hắn còn đang lo lắng xem Trần Lạc có thể ứng phó với nhóm Tôn Miểu hay không.

Sau khi tận mắt chứng kiến cảnh Trần Lạc tung một quyền đấm lún đầu người ta vào tường, tay không bắt đạn rồi búng viên đạn bay đi với uy lực sánh ngang súng bắn tỉa cỡ nòng lớn.

Trong mắt Mã Khuê lúc này.

Hắc bào nhân trước mặt đã hoàn toàn thoát khỏi phạm trù của một 【con người】.

"..."

Trần Lạc không đáp.

Với khả năng cảm nhận của mình, hắn tự nhiên biết ra tay đến mức độ nào thì có thể giữ lại mạng sống cho đối phương.

Sau khi xác nhận Tôn Miểu đã khôi phục thần trí, hắn nhẹ nhàng hất tay, ném gã xuống chân Mã Khuê.

"Ngươi tra hỏi đi?"

Mỗi nghề có một chuyên môn riêng.

Từng là một binh vương, Mã Khuê hiểu rõ phải hỏi ra sao, tra thế nào mới có thể khai thác tình báo một cách hiệu quả nhất.

Về phần Trần Lạc.

Hắn lại thích việc đánh cho kẻ địch rơi vào trạng thái "hỏi gì đáp nấy" hơn.

"Được."

Thấy thái độ của hắc bào nhân vẫn không khác gì lúc trước.

Mã Khuê thở phào một hơi dài, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng thả lỏng xuống.Hắn đảo mắt nhìn quanh, phòng khách lúc này chẳng khác nào một lò mổ tanh máu.

Lắng nghe tiếng ồn ào xôn xao bên ngoài khu nhà do trận động tĩnh ban nãy truyền đến.

Không chậm trễ thêm nữa.

Mã Khuê lập tức xách Tôn Miểu lên, gặng hỏi cặn kẽ từng chuyện một về dị thạch cũng như mục đích đối phương đến đây.

Nửa đầu cuộc thẩm vấn diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Từ việc Tôn Miểu cấu kết với băng đảng tội phạm, tập kích đoàn khảo sát khoa học Liên bang để cướp đoạt dị thạch.

Cho đến khi phát hiện ra diệu dụng của dị thạch, hắn bắt đầu quay sang hạ sát những đồng bọn cũ.

Cuối cùng là việc Tôn Miểu làm cách nào ép hỏi tình báo từ miệng Triệu Lệ, cướp lấy dị thạch rồi mò tới tận nhà Mã Khuê.

"Triệu Lệ..."

Biết rõ ngọn ngành sự việc, Mã Khuê lẩm bẩm.

Triệu Lệ gia nhập đội đặc chiến không lâu trước khi hắn giải ngũ.

Ấn tượng của Mã Khuê về người này là một kẻ trầm mặc ít lời, tính tình điềm tĩnh.

Khi đó hắn còn nghĩ, đối phương rất có thể sẽ trở thành át chủ bài mới của đội đặc chiến.

Nào ngờ, lần tiếp theo nghe được cái tên này, lại là trong hoàn cảnh như vậy.

Khẽ thở dài một tiếng.

Biết rõ cuộc thẩm vấn vẫn chưa kết thúc, Mã Khuê lập tức đè xuống chút cảm khái trong lòng.

Hắn nhanh chóng rà soát lại một lượt lời khai của Tôn Miểu trong đầu.

Chợt phát hiện ra, đối phương dường như đang cố tình giấu giếm một vài chi tiết.

Ví dụ như...

"Từ lúc ngươi có được dị thạch cho đến khi bắt đầu đi cướp đoạt dị thạch của kẻ khác, trước sau chưa đầy một tuần lễ."

"Hơn nữa vào thời điểm đó, hiện tượng linh khí phục tô cũng mới vừa xuất hiện."

"Cho nên... ngươi chỉ vì phát hiện cảm quan của mình nhạy bén hơn, đã quyết định liều mạng, ra tay sát hại chính đồng đội cũ của mình sao?"

Giọng điệu Mã Khuê dần trở nên đanh thép.

Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Tôn Miểu, ánh mắt lạnh lẽo.

"......"

Tôn Miểu vốn đang bị Trần Lạc uy hiếp, hỏi gì đáp nấy, khai ra không sót một chữ.

Tới khoảnh khắc này lại đột ngột ngậm chặt miệng.

Mặc cho Mã Khuê gặng hỏi ra sao, hắn vẫn duy trì sự im lặng tuyệt đối.

"Nhìn tay trái hắn kìa."

Lúc này, Trần Lạc đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Trong lúc Mã Khuê dồn ép tra hỏi.

Cánh tay trái của Tôn Miểu khẽ giật giật, dường như theo bản năng muốn rụt lại.

Dù động tác đó chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt rồi bị hắn gượng ép nén xuống.

Nhưng làm sao qua mắt được khả năng cảm nhận của Trần Lạc.

Nghe vậy.

Mã Khuê lập tức xắn tay áo bên trái của Tôn Miểu lên.

Phía trong khuỷu tay hắn, hằn rõ một biểu tượng hình tam giác màu vàng óng.

Tại ba góc của hình tam giác, mỗi góc khắc một con mắt.

Hai con mắt ở hai bên trái phải đang đăm đăm nhìn nhau.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!